17/04

    April 17th 2012 by Tuế Nguyệt

Một ngày 6g30 thức dậy, 7g30 ra khỏi nhà, 10g30 về tới nhà, 11g30 đi ngủ.

Một ngày 15 tiếng ở ngoài đường, trong đó có 12 tiếng làm việc ở 2 cty. 3 tiếng dùng để nghỉ ngơi, ăn uống, di chuyển.

CV1: Mỗi tháng 4 báo cáo overview, 2 báo cáo chi tiết, 1 báo cáo phân tích số liệu, 2 design event.

CV2: Dịch dịch dịch và dịch. Nếu là dịch truyện thì đỡ biết mấy, đằng này toàn những thứ kỹ thuật khô khan :(

Hết tháng 5, hết hợp đồng với cty cũ (tức CV2).  Khỏe!

Lên gúc gồ coi tử vi, thấy bảo năm nay không thuận lợi về mọi việc.

Thiệt là dễ thương, hi vọng giảm được vài ký sau đợt chạy show này :)

08/04

    April 8th 2012 by Tuế Nguyệt

Hôm qua đi gặp một người bạn. Chớp mắt đã mười năm.

Nhìn sáp nến chảy xuống, ấm ấm, nóng nóng, chợt nghĩ người ta ví dụ đời người như cây nến cũng thật thú vị. Khi đã đốt nến lên nó sẽ cháy cho tới lúc lửa tắt (chuyện đương nhiên ^__^). Có những cây nến mới nhóm chưa kịp chảy sáp thì lửa đã tắt, giống những em bé chưa kịp chào đời. Có những cây nến bị tắt lửa khi đang cháy dở, giống như những người chưa kịp đi hết cuộc đời này. Có những cây cháy cho đến tận đáy nến, là những người đã đi hết cuộc đời.

Sáp nến là những gì mà con người đã trải qua, nến nóng sáp chảy ra rồi sẽ khô lại, cũng như những chuyện trên đời này, dù đau thương cỡ nào cũng sẽ khô lại.

Cây nến của chúng ta đang cháy, đừng tưởng nó còn dài mà hoang phí, thực tế không biết nó sẽ tắt vào lúc nào. Ngay hôm nay, ngày mai, ngày kia?
Vì vậy, đừng để lửa cháy một cách vô ích.

 

Chúc mừng sinh nhật. Mong bạn luôn bình yên và hạnh phúc.  :clover:

26/03

    March 26th 2012 by Tuế Nguyệt

Cầu được ước thấy – Tháng sau chuyển chỗ làm, công việc thú vị hơn, tiền nhiều hơn nhưng có vẻ cũng áp lực hơn nhiều.
Bản thân mình là người thích ngồi một chỗ, nhưng hình những công việc mình làm không có cái nào được ngồi yên một chỗ. Mình bị cuồng ngược? :(

Nhân tiện, có bạn nào hứng thú dịch tiếp truyện “Tiên lôi cuồn cuộn đến” không? Mình tình nguyện làm Beta reader :D

15/03

    March 15th 2012 by Tuế Nguyệt

Hôm nay đọc một lượt lại trang blog, để xem nên xóa bớt cái gì :P . Thế rồi đọc trúng bài trắc nghiệm này, kết quả ngày xưa bây giờ vẫn đúng và áp dụng được với mình. Đặc biệt là đây:

Bạn cũng không thích sự gò bó hay thúc ép, bạn không thích làm một điều gì đó quá nhiều vì bạn sẽ cảm thấy nhàm chán, đến lúc ấy bạn sẽ trốn trách trách nhiệm cho mà xem.

Chích xác luôn, y hệt tình trạng bây giờ luôn.

14/03

    March 14th 2012 by Tuế Nguyệt

Nếu như có một người…

- Thường hôn lên trán bạn và cho rằng đó là yêu thương, trân trọng nhất. Bạn tuy không thấp, nhưng cũng chỉ đứng tới cằm của ai kia, và ai kia lại càng được dịp thể hiện “sự trân trọng” thường xuyên

- Luôn cầm sẵn khăn và máy sấy tóc mỗi khi bạn gội đầu vào buổi tối, nhất quyết không để bạn “tóc ướt đi ngủ” mặc dù lúc đó bạn buồn ngủ dã man. Hậu quả là bạn vừa ngồi vừa ngủ để mặc ai muốn chà muốn sấy gì tóc bạn thì cứ làm.

- Ngày lễ tình nhân, sáng sớm đã đeo tấm lắc hình cỏ bốn lá vào chân bạn, chúc bạn may mắn và để “cột chân em lại bên anh, không cho chạy lung tung đụng vào thằng khác”

- Ngày trước không biết ăn vặt là gì, bây giờ đi đường mắt thường liếc ngang liếc dọc, ghi nhớ những hàng quán bán đồ ăn ngon. Vì ai?

- Hì hục quét quét lau lau dọn dọn trong khi bạn ngồi đọc truyện ăn bánh và… xả rác.

- Ăn cơm xong biết dọn bàn rửa chén trong khi bạn lướt web chơi game.

- Có một hôm, đứng xớ rớ phía sau trong khi bạn lướt web.
M: Kéo chậm chậm thôi, chưa đánh vần xong mà.
Bạn:  đánh vần?
M: *mặt ngu ngu*
Bạn: Vậy em nói tiếng Việt anh có hiểu hết không?
M:  Thực ra có một số từ không hiểu chính xác lắm.
Bạn: Vậy lúc anh nói anh yêu em, anh có hiểu mình đang nói gì không hả?
M: Câu đó không cần đánh vần thì trái tim cũng đã hiểu rất rõ rồi (=^.^=)

Bạn: 

- Người mà đến tận 25 tuổi vẫn chưa nắm qua tay người con gái nào, chưa từng yêu ai, vậy mà đã dành trọn tất cả cho bạn.

- Đã nói “佩佩。我從來沒放棄過愛你”

- Người cho bạn thấy, hạnh phúc thật sự rất đơn giản và ấm áp mà không cần phải lý giải bằng câu chữ hay lời nói gì.

- Người mà khiến cho bạn nếu được chọn lại, vẫn chọn sống cuộc sống này dù trải qua bao chuyện đau buồn đến không thở nổi. Bởi vì chỉ trong cuộc sống này bạn mới có thể gặp người đó.

Nếu có một người như vậy, bạn sẽ trân trọng suốt đời chứ?

Ngày Tết, trong nắng, trong gió, trong khói nhang linh thiêng trước sân chùa. Tay bạn trong tay người, ngước lên nhoẻn miệng cười nói: “Kiếp sau, em vẫn là vợ anh nha.”

民哥, 我答应你
不管今生还是来生,我们永远在一起  :*
Hôm nay 14/03, xem như quà đáp lễ :P
Bởi vậy, tuy anh không phải soái ca, thế nhưng lại khiến cho soái ca truyện ngôn tình trong mắt mình hổng là ‘cái đinh’ gì hết. :))
Đang lúc ngồi viết những dòng này, chẳng hiểu là ông trời bù đắp hay là may mắn nữa.
Mà mặc kệ, hạnh phúc là đủ rồi. :om:

10/3

    March 11th 2012 by Tuế Nguyệt

Cảm thấy trang blog này nó trống trải thế nào đó, phơi bày thế nào đó. Theme như cũ, màu xanh trắng như cũ, nhưng cảm giác nó không còn là của mình.
Mà mình cũng sao sao đó, càng lúc càng lười kinh khủng, trừ những việc liên quan tới TIỀN ra, thì không còn hứng thú gì, ngay cả nói chuyện cũng lười, chat cũng lười. Chắc chỉ chơi với kiến là được T__T

Dọn dẹp ổ cứng trong máy, phát hiện ra file Diary. Dù sao cũng là những trải nghiệm, để public lên từ từ vậy.

Show

Họa Quốc

    March 10th 2012 by Tuế Nguyệt

Họa Quốc của TTK do Quảng Văn mua bản quyền. Nghe nói sẽ phát hành vào cuối năm nay hoặc đầu năm sau.

Nhìn lại kệ sách của mình, toàn là sách gì đâu không: Tứ Thư, Chu Dịch, Đông Chu, Sử ký Tư Mã Thiên, Akai Ito, Densha otoko, Aoizora, 1 lít nước mắt, Tiếng gọi tình yêu giữa lòng thế giới, Thư gửi bầu trời, và một số quyển loại 500yen mang về nhưng chưa đọc tới. (khoe hàng :yeah: )

và sắp tới là Họa Quốc :P

2 – Xuất phát

    February 27th 2012 by Tuế Nguyệt
Tiên lôi cuồn cuộn đến

Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Dịch: Tuế Nguyệt

2 – Xuất phát

Làm ơn đi, hại một mình con là được rồi

Mẹ có phải mẹ ruột hay không còn chưa xác định được.

Nhưng chuyện tu chân này đã chắc chắn là sự thật.

Vì Giang mẫu mạnh mẽ như vũ bão, nói là làm, hiện giờ đã nhờ con trai của hàng xóm của dì cả của cháu họ của dượng ba – Thanh y đệ tử của Thục Sơn, làm người tiến cử, đưa lý lịch của Giang Dạ Bạch trình cho sư phụ quản sự Vu Nhàn – người chuyên phụ trách chiêu nạp tân nhân.

Vu sư phụ vừa nhìn qua lý lịch, nhíu mày: “Mười sáu tuổi? Tuổi hơi lớn…”

Giang mẫu đưa tới một hộp nhân sâm năm trăm năm, Vu sư phụ lập tức nói: “Cô nương này bát tự rất tốt, thông minh sáng sủa, tướng này có tài nhưng thành danh muộn, nếu nói mười sáu tuổi, là vừa đúng!”

Vì thế, Giang Dạ Bạch dựa trên thân phận mầm non nhân tài vô cùng tiềm lực, lọt vào danh sách chiêu sinh năm nay của Thục Sơn.

Ngày mười ba tháng tám, tập hợp ở Thủy Đô.

Trước khi đi, Giang mẫu giữ chặt tay nàng, áy náy nói: “Nữ nhi à, mẹ cảm thấy thật có lỗi với con…”

Giang Dạ Bạch liền thấy cảm động: Mẹ… rốt cuộc người cũng biết bản thân mình hoang đường cỡ nào rồi sao? Hiện giờ tỉnh ngộ vẫn chưa muộn nha!

Ngay lúc mắt ngấn lệ định đáp lại thì nửa câu sau của Giang mẫu lọt vào tai: “Chỉ có một cây nhân sâm, không thể có nhiều hơn để đưa thêm hai nha đầu đi hầu hạ con tu chân!”

“…” Làm ơn đi, hại một mình con là được rồi.

Giang Dạ Bạch xoay người lên xe.

Giang mẫu nhét vào một bao ngân phiếu: “Cầm lấy, dùng để mua lòng người.”

“Con đi tu chân mà…” Giang Dạ Bạch bất lực nhắc nhở.

“Đừng có ngốc. Con cho là mình có được tư cách nhập học bằng cách nào?”

“…” Giang Dạ Bạch nhận lấy ngân phiếu, buông màn xe. Xa phu thúc ngựa, bánh xe chầm chậm lăn đi, lọc cà lọc cọc. Nàng nghe thấy âm thanh đơn điệu lại thê lương không nói nên lời này, vén rèm cửa sổ quay đầu nhìn lại, trông thấy xa xa bóng dáng mẫu thân gầy gầy nhỏ dần, sau đó quay lưng đi thẳng vào cửa chính.

Mẫu thân vẫn mạnh mẽ như vậy, không chịu thua trước người khác bao giờ…

Giang Dạ Bạch khẽ thở dài, buông tay, mặc cho rèm cửa sổ che đi nỗi buồn ly biệt.

Xe đi nửa ngày đã đến Thủy Đô.

Đúng như ý nghĩa của tên. thành này bốn phía toàn là nước, muốn vào thành nhất định phải chuyển qua đi thuyền. Có điều năm nay điểm tập hợp của tân sinh Thục Sơn là ở trên thuyền, thực ra đã bớt đi phiền phức lớn. Ai ngờ vừa đến lại thấy không có thuyền nào cả, chỉ có một cây liễu ở cạnh bờ đang thương mình đơn chiếc, dưới tán cây có một chiếc bàn gỗ, trên bàn dựng tấm bảng viết bảy chữ lớn – “Nơi tân sinh Thục Sơn tập hợp”.

Rất nhiều người vây xung quanh bàn, có công tử nhà giàu đang khóc lóc từ biệt, cũng có người đứng trầm tư một mình một cõi.

Xa phu nói: “Tiểu thư ơi, không có thuyền!”

Giang Dạ Bạch đưa mắt nhìn về nơi đó, sau khi tin rằng tấm bảng trên bàn kia là thật thì quay sang nói với xa phu: “Được rồi, ngươi trở về đi.”

“Xe này làm sao bây giờ?” Vẻ mặt xa phu ngần ngại.

Xe ngựa đưa nàng đến nơi này, là do Giang mẫu đặc biệt tu chỉnh, dài hai trượng, rộng bảy thước, cao một trượng, dùng tám con tuấn mã để kéo, sửa thành một căn phòng di động, bên trong đầy đủ đồ dùng cần thiết cho sinh hoạt. Chẳng hạn như chậu rửa mặt, bàn trang điểm, vân vân và vân vân, điều đáng nói nhất là ngay cả bồn cầu cũng được chuẩn bị một cái.

Bởi vậy trên đường đi, chiếm cứ cả con đường, vênh vang vô cùng. Không bị sơn phỉ đánh cướp đã là điều mà ngay cả Giang Dạ Bạch cũng cảm thấy kỳ quái. Cuối cùng, chỉ có thể mang công trình này tới gần Thục Sơn, là nơi của tiên nhân hiệp khách, không ai dám làm càn.

Những thứ mà Giang mẫu hao tốn tâm trí chu đáo chuẩn bị, ở trong mắt nàng lại là phiền phức lớn. Nàng còn chưa xuống xe đã biết xung quanh mình đầy rẫy ánh mắt săm soi, hơn nữa, đa số là khinh bỉ.

Nếu thực sự nàng muốn mang cái xe này lên Thục Sơn, còn chưa lên tới chắc đã bị người ta hùa nhau tiêu diệt rồi.

Vì vậy Giang Dạ Bạch thản nhiên nói: “Tất cả đều cho ngươi. Khi trở về hẳn ngươi đã biết nến báo lại thế nào?”

Ánh mắt xa phu lập tức sáng lên, vội vàng gật đầu: “Biết biết! Tiểu nhân biết!”

Nhìn đây, thu mua lòng người, nàng cũng đã làm. Giang Dạ Bạch cười nhạt, đứng dậy, cầm bao ngân phiếu mà phút chót mẫu thân đã đưa, nhét vào trong áo, sau đó lùi về phía sau, dùng sức tông mạnh cửa xe rồi ngã xuống, nhìn từ bên ngòai giống như là bị ai đá xuống xe.

Xa phu kinh ngạc, thiếu chút nữa từ trên ghế ngã xuống.

Còn Giang Dạ Bạch đã nhanh chóng xoay người bò dậy, nhìn vào trong xe cười cười, “Tiểu thư, từ này về sau tiểu Dạ không thể tiếp tục hầu hạ tiểu thư, người bảo trọng nha.” Sau đó đóng cửa xe, quay đầu lại nói: “Tề đại thúc, cám ơn thúc đã đưa ta tới đây, thúc mau đưa tiểu thư trở về đi.”

Xa phu ngơ ngác nhìn nàng nửa ngày, rốt cuộc cũng hiểu ra, gãi gãi đầu nói: “Vậy tiểu… tiểu Dạ, ngươi nhớ bảo trọng.” Nói xong đánh xe rời đi.

Giang Dạ Bạch lúc này mới phủi phủi bụi đất trên quần áo, ngẩng đầu cười với đám người đang nhìn mình.

Ai nấy đều rút ánh mắt về. Trong khỏanh khắc đã trở lại như lúc đầu.

Giang Dạ Bạch đi đến bờ sông, đưa mắt nhìn ra xa, vẫn không thấy bóng dáng con thuyền nào. Xung quanh có người bàn tán: “Tại sao nhà thuyền vẫn còn chưa đến nhỉ? Có phải là nơi này không đây?”

“Không sai đâu, chính là nơi này, không thấy mọi người đều đến đây sao?”

“Nghe nói năm trước là do các tiên nhân tự mình cưỡi phi kiếm đưa lên núi, năm nay sao lại không giống như vậy?”

“Mỗi năm đều không giống. Có một năm, vì muốn khảo nghiệm thành tâm, còn để cho các để tử phải tự mình leo lên nữa đấy…”

“Hả, còn không phải đi chết sao? Nghe nói nơi ở của họ được xây trên mây nha!”

“Cũng không hẳn vậy, cho nên phần lớn đều bỏ cuộc nửa đường, chỉ còn có một người lên đến đỉnh núi. Thế nên năm đó chỉ có một người đệ tử.

Đề tài tới chỗ thú vị, càng nhiều người gia nhập, trong đó có một ông lão vuốt râu nói: “Chuyện này lão phu biết, năm ấy, cũng đúng lúc lão phu đưa trưởng tử lên núi bái sư, kết quả khuyển tử vô năng mà bỏ cuộc, haiz, điều đáng hận trong đời…”

Đứa trẻ bên cạnh lão ngước đầu lên nói: “Vì con sẽ giúp cha thực hiện ước muốn, nên có gì mà đáng hận?”

Giang Dạ Bạch trông thấy đứa trẻ kia mi thanh mục tú, răng trắng môi hồng, dung mạo vô cùng đẹp, hơn nữa cũng chỉ trên dưới mười tuổi, không nghĩ tới ông lão này đã lớn tuổi mà còn có con nhỏ như vậy.

Ông lão nghe vậy quả nhiên cười đến cả khuôn mặt nhăn nheo lại: “Đúng vậy, đúng vậy, con trai bảo bối của ta, ta còn có con! Đại ca phế vật của con thì hoàn toàn không thể trông cậy rồi…”

Người lúc nãy khởi nguồn câu chuyện, nhận thấy đề tài sắp bị thay đổi, vội vàng hướng trở lại: “Nghe nói, đệ tử duy nhất năm đó, được xem như đệ tử thiên tài nhất kể từ khi Thục Sơn lập phái tới nay, chỉ trong vòng năm năm ngắn ngủi, tu vi đã đột phá lên tầng thứ sáu, trở thành Tử y đệ tử.”

“Trước mắt, Thục Sơn cũng chỉ có tổng cộng mười ba Tử y đệ tử, ngươi đang nói tới người nào?”

“Chính là đại công tử của Cảnh gia – Cảnh Nguyên đó!”

Nghe tới cụm từ nhạy cảm, lỗ tai của Giang Dạ Bạch không tự chủ được liền dỏng lên.

“A a, Cảnh Nguyên có phải là người mà mười hai tuổi đã đạt cử nhân cao trung không?”

“Chính hắn. Thiếu niên anh tài, đáng tiếc không có tham vọng trên con đường làm quan, cuối cùng lại đi tu chân.”

“Lời này nói ra thật không có kiến thức, tu chân so với làm quan không phải hơn gấp trăm lần sao? Cưỡi kiếm bay đi, nuốt mây phun sương, còn gì thích hơn?” Một người chen mặt tới.

“Ta nghe nói Cảnh công tử đi tu chân, là có nguyên nhân khác.” Một người do dự.

“Sao? Nguyên nhân gì?”

“Nghe nói nhà hắn không bằng lòng chuyện hôn nhân mà gia đình đã định, cho nên hắn thà rằng đi làm đạo sĩ.”

“Còn có loại chuyện này ư? Làm bậy, nhà ai lại không biết xấu hổ như vậy, rõ ràng là đã tước đi tiền đồ của vô lượng thanh thiên đại lão gia rồi!”

“Nghe nói là một gia đình họ Giang, phường buôn bán.”

“À——–” Mọi người đồng loạt kéo dài ngữ điệu, trên mặt đầy vẻ chế giễu.

“…” Giang Dạ Bạch không nói gì.

Cũng không làm sao khác được, những năm này, thương nhân đều bị kỳ thị. Mà ban đầu là Cảnh gia chủ động đến cầu thân, sao lại biến thành nàng không biết xấu hổ chứ? Hơn nữa làm sao biết chắc được Cảnh Nguyên kia nhất định sẽ là thanh thiên đại lão gia? Không chừng là một tên tham quan thì sao? Nói tóm lại là tại sao dư luân lại nghiêng về một bên, không biết gì mà toàn nhận định cái sai ở phía nàng?

Giang Dạ Bạch chỉ có thể tự nhủ trong lòng: Không phải ta, không phải ta, không có liên quan gì tới ta, người mà bọn họ nói không phải ta, không phải ta… Bất quá, chuyện này cũng nhắc nhở nàng rằng, thân phận Giang gia đại tiểu thư ở Đồng Thành này, tuyệt đối không thể để lộ. Nếu muốn bình yên lên tới Thục Sơn, nàng phải giấu chuyện mình chính là vị hôn thê trước đây của Cảnh Nguyên.

Trong lúc mọi người còn đang bàn tán, trên trời đột nhiên xuất hiện một người bay đến.

Đúng là đột nhiên bay đến.

Một cơn gió thổi qua, trên mặt đất xuất hiện nhiều cái bóng, mọi người ngẩng đầu lên liền thấy một người áo xám đứng trên thân kiếm, có thể nói là  tư thế oai hùng hiên ngang, tiên phong đạo cốt.

Nhìn thấy màu áo trên người, mọi người đều nhận ra đây là Hôi y đệ tử trong trong hàng ngũ Thục Sơn: Bạch – Tử – Hôi – Lam- Thanh y đệ tử. Thông thường đệ tử mới vào phái đều mặc Thanh y, sau khi luyện đến tu vi nhất định sẽ thăng lên Lam, rồi chậm rãi thăng lên từng cấp.

Người này mặc áo xám, cho thấy địa vị không thấp, có năng lực cưỡi kiếm phi hành, cũng là một nhân tài, thu hút ánh mắt dõi theo của những người xung quanh.

Người áo xám nhẹ nhàng bay tới, ánh sáng của cây kiếm dưới chân đột nhiên nở thành một đóa hoa sen, rồi từ từ nhạt dần, sau khi hào quang tan đi, hắn đã đứng trên mặt đất.

Mọi người bị cảnh tượng này làm kinh diễm vô cùng, một mảnh im lặng.

Người áo xám đảo mắt qua một lượt, khẽ nói: “Sao còn có một người chưa tới?” Có điều hắn cũng không cần người khác trả lời, xoay người cầm lấy tấm bảng trên bàn. Tấm bảng kia vốn làm bằng giấy, hắn gấp lại vài cái, trở thành chiếc thuyền.

Hắn ném chiếc thuyền giấy đó về phía giữa sông, chỉ nghe “oành” một tiếng, chiếc thuyền giấy vốn nhỏ bằng bàn tay trong nháy mắt to lên mấy trăm lần, biến thành cỡ một chiếc thuyền bình thường. Chỉ là vẫn còn lung lung lay lay, nhìn lại vẫn là làm bằng giấy.

Người áo xám vẫn đưa một tay ra như vậy, nghiêng đầu nói với mọi người: “Mười sáu đệ tử bước ra theo ta lên thuyền.” Dứt lời, mũi chân nhún nhẹ, người đã bay lên thuyền, đứng ở mũi thuyền đón gió, tư thế vô cùng tiêu sái.

Trên bờ mọi người quay lại nhìn nhau, có mấy người nhón chân đi tới, nhìn nhìn chiếc thuyền, rồi dừng lại.

Người áo xám cũng không thúc giục, chỉ đứng yên lặng, tuy rằng hắn chưa từng nói gì, nhưng trong lòng mọi người đều rõ, chỉ sợ đề thi năm nay chính là người có thể lên thuyền mới có tư cách trở thành đệ tử chân chính của Thục Sơn.

Cuối cùng, có người tự tin vào kĩ năng bơi của chính mình, cắn răng một cái, nhảy lên thuyền, ai ngờ hai chân vừa mới bước lên, thuyền giấy lập tức nghiêng một bên, hắn vội vàng đưa tay ôm cột buồm, kết quả là cả người và thuyền đều rơi vào trong nước.

Người này vội vàng bơi lên bờ.

Người áo xám điểm ngón tay một cái, thuyền giấy đứng dậy một lần nữa, nhìn qua vô cùng sạch sẽ, nửa giọt nước cũng không bị dính.

Có vết xe đổ đi trước, những người khác cũng không dám lên theo.

Đứa trẻ mười tuổi khi nãy, nhìn mọi người, lại nhìn nhìn chiếc thuyền, đột nhiên mở miệng nói: “Thuyền này thật sự có thể lên sao?”

Người áo xám cũng không vì hắn ít tuổi mà xem thường, nghe hắn hỏi, liền đáp: “Đúng. Thuyền độ người hữu duyên.”

“Làm sao mới tính là hữu duyên?”

Người áo xám cười cười: “Tâm thành tắc linh.”

 

 

Thập Tứ Khuyết

    February 14th 2012 by Tuế Nguyệt

Rảnh rỗi viết mấy dòng thông tin về tác giả mình yêu thích. Vì rất lười nên giản lược thôi nha.

Thập Tứ Khuyết
- 21/09/1985 cung Song Tử, ngoại hiệu “Thực vật sát thủ”
- Là chủ biên đương nhiệm của tạp chí Đông Tây Động Mạn Xã
- Đang sống hạnh phúc với 2, 16 và 61 ở Bắc Kinh
(Chồng của TTK có ngọai hiệu là “Lãnh Nhị Mãnh”, 16 & 61 là tên của hai bé mèo)

Blog : Đây Đây

Tác phẩm
- Thiên niên
- Phong Yên Dẫn
- Mật thám phong chi thiếu niên
- Mất đi Aurora
- Tru Long
- Lưu Quang Dạ Tuyết
- Hắc Bạch Cinderella
- Họa Quốc I, II
- Khu rừng hổ phách
- Thất Dạ Đàm
- Trúc mã không thanh mai
- Xương cá
- Đồ Bích
- Thượng Thượng Thiêm
Xem thêm ở Đây

Từ trái qua: Thập Tứ Khuyết, Thanh Ca Mạn, Tiêu Như Sắt, Lệ Đoan, Tưởng Thắng Nam, Thẩm Anh Anh
TTK

Xem thêm ở Đây

Và một số hình ảnh khi phỏng vấn
TTK

ttk2

ttk3

Xem thêm ở Đây

Đáng tiếc là không thể tìm được tấm nào lớn hơn T__T

Happy Valentine !

ABCD

    February 7th 2012 by Tuế Nguyệt

Nghỉ tết đúng 2 ngày 28,29. Vào mùng 1 là làm luôn tới tận khi bàn tay gõ phím đến độ nhấc lên không nổi nữa, mới hoảng quá xin nghỉ phép 1 ngày để dưỡng sức =.=
Tự dưng thấy thương tay mình ghê.